Điều tôi học được sau nhiều năm đứng lớp tiểu học
Ngày đăng: 05/01/2026 09:09
Ngày đăng: 05/01/2026 09:09
Những năm đầu đứng lớp, tôi luôn tin rằng chỉ cần nắm chắc chuyên môn, chuẩn bị giáo án kỹ lưỡng và làm đúng quy trình thì mọi tiết học sẽ diễn ra suôn sẻ. Tôi đọc nhiều tài liệu, tham khảo nhiều mẫu bài dạy, cố gắng làm mọi thứ “đúng” nhất có thể.
Nhưng càng gắn bó lâu với lớp học tiểu học, tôi càng nhận ra rằng những bài học quan trọng nhất của nghề giáo không nằm trong giáo án, cũng không có trong bất kỳ cuốn sổ tay nghiệp vụ nào. Chúng đến từ những giờ dạy chưa trọn vẹn, từ những ánh mắt học sinh, và từ chính những lần tôi tự nghi ngờ cách dạy của mình.
Một trong những điều đầu tiên tôi học được là: học sinh tiểu học không tiếp thu theo cách người lớn vẫn nghĩ. Các em không học bằng việc nghe giảng thật lâu, cũng không học tốt khi bị thúc ép phải theo kịp một khuôn mẫu có sẵn.
Có những em cần nhìn, có những em cần thử, có những em cần được sai nhiều lần trước khi hiểu. Nếu giáo viên áp một cách dạy giống nhau cho tất cả học sinh, chắc chắn sẽ có những em bị bỏ lại phía sau.
Từ đó, tôi hiểu rằng dạy học tiểu học không phải là truyền đạt càng nhiều càng tốt, mà là tạo điều kiện để mỗi học sinh có thể tiếp nhận theo cách phù hợp nhất với mình.

Học sinh tiểu học không giống người lớn, các em học bài theo hứng thú và cảm xúc
Khi mới dạy học, tôi thường tự hào vì mình phản ứng nhanh, xử lý tình huống linh hoạt. Nhưng sau nhiều năm, tôi nhận ra rằng kiên nhẫn mới là năng lực quan trọng nhất của giáo viên tiểu học.
Kiên nhẫn khi học sinh hỏi lại một vấn đề tưởng chừng rất đơn giản.
Kiên nhẫn khi một hoạt động không diễn ra như dự kiến.
Kiên nhẫn khi kết quả không đến ngay lập tức.
Chỉ khi giáo viên đủ kiên nhẫn, học sinh mới cảm thấy an toàn để thử, để sai và để học.
Có giai đoạn tôi từng gắn nhãn “học sinh yếu” cho một số em trong lớp. Nhưng càng dạy lâu, tôi càng nhận ra rằng phần lớn những học sinh bị coi là yếu chỉ đơn giản là học chậm hơn so với nhịp chung.
Khi được cho thêm thời gian, thêm sự hướng dẫn và thêm sự động viên, nhiều em tiến bộ rõ rệt. Điều này giúp tôi thay đổi cách nhìn: thay vì tập trung vào việc “đẩy” học sinh theo chương trình, tôi bắt đầu chú ý hơn đến việc đồng hành cùng từng em.

Khi sự hướng dẫn và thêm sự động viên, nhiều em tiến bộ rõ rệt
Một bài học lớn khác mà tôi rút ra là: học sinh học tốt hơn khi các em cảm thấy được tôn trọng và thấu hiểu. Không phải mọi học sinh đều thích học ngay từ đầu, nhưng hầu hết các em đều phản hồi tích cực khi cảm nhận được sự quan tâm thật sự từ giáo viên.
Những lời động viên đúng lúc, cách lắng nghe nghiêm túc, hay chỉ là một ánh nhìn khích lệ cũng có thể tạo ra sự khác biệt lớn. Khi mối quan hệ thầy – trò đủ tốt, việc dạy học trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Sau nhiều năm đứng lớp, tôi hiểu rằng giáo viên không cần phải hoàn hảo. Có những tiết dạy chưa hiệu quả, có những cách làm chưa phù hợp, và có những quyết định cần được điều chỉnh.
Thay vì tự trách mình quá nhiều, tôi học cách nhìn lại một cách bình tĩnh: điều gì đã ổn, điều gì chưa ổn và vì sao. Chính những lần nhìn lại như vậy giúp tôi trưởng thành hơn trong nghề.
Giáo viên tiểu học chịu nhiều áp lực: chương trình, đánh giá, thi đua, hồ sơ. Có thời điểm tôi để những áp lực đó chi phối cách dạy của mình, khiến tiết học trở nên căng thẳng hơn cần thiết.
Dần dần, tôi học được cách đặt lớp học và học sinh ở vị trí trung tâm. Không phải mọi thứ đều có thể hoàn hảo theo yêu cầu, nhưng một lớp học tích cực và an toàn luôn là nền tảng quan trọng nhất.

Học sinh tham gia đóng vai sẽ tạo nên tích cực và tự tin
Một điều tôi học được rất rõ sau nhiều năm đứng lớp là: giáo viên cũng đang học mỗi ngày. Học từ đồng nghiệp, từ học sinh, từ những tiết học chưa thành công.
Khi giáo viên coi nghề dạy học là một quá trình học hỏi liên tục, họ sẽ bớt áp lực phải “biết hết”, và cởi mở hơn với những thay đổi cần thiết.
Nhìn lại quãng đường đã qua, có những điều tôi ước mình hiểu sớm hơn:
Mỗi giáo viên có một hành trình riêng, và mỗi lớp học cũng có những đặc điểm riêng không thể sao chép.
Sau nhiều năm đứng lớp tiểu học, điều tôi học được lớn nhất không phải là một phương pháp hay một kỹ thuật cụ thể, mà là cách nhìn nhận đúng hơn về người học và về chính mình.
Dạy học là một hành trình dài, có lúc mệt mỏi, có lúc áp lực, nhưng cũng đầy ý nghĩa. Khi giáo viên học được cách lắng nghe, kiên nhẫn và không ngừng điều chỉnh, nghề dạy học sẽ trở nên bền bỉ và sâu sắc hơn theo thời gian.
Vì sao cùng một bài dạy nhưng hiệu quả ở mỗi lớp lại khác nhau?
Áp lực của cuộc thi giáo viên giỏi
19/01/2026 22:33
Áp lực của cuộc thi giáo viên giỏi và thực tiễn lớp học không giống nhau
Biện pháp rất hay, nhưng vì sao khi thi lại không đạt thứ hạng cao?
19/01/2026 22:40
Biện pháp rất hay, nhưng vì sao khi thi lại không đạt thứ hạng cao?
Khi giáo viên phải chọn giữa giờ dạy thật và giờ dạy để chấm
19/01/2026 22:43
Khi giáo viên phải chọn giữa giờ dạy thật và giờ dạy để chấm
Những điều giám khảo không nói nhưng giáo viên đều cảm nhận được
19/01/2026 22:46
Những điều giám khảo không nói nhưng giáo viên đều cảm nhận được
Sau một lần thi giáo viên giỏi, tôi hiểu rõ hơn nghề mình dạy
19/01/2026 22:51
Sau một lần thi giáo viên giỏi, tôi hiểu rõ hơn nghề mình dạy
Vì sao một tiết dạy tốt không bắt đầu từ kế hoạch trên giấy?
05/01/2026 07:54
Có những tiết dạy mà giáo án được chuẩn bị rất công phu: mục tiêu rõ ràng, hoạt động được sắp xếp logic, thời gian phân bổ hợp lý. Trước khi vào lớp, giáo viên cảm thấy tự tin rằng mọi thứ đã sẵn sàng.
Khi tôi nhận ra mình đang dạy quá nhanh so với học sinh
05/01/2026 08:10
Khi tôi nhận ra mình đang dạy quá nhanh so với học sinh. Có một thời gian, tôi luôn kết thúc tiết học đúng giờ, thậm chí sớm hơn kế hoạch. Nội dung truyền đạt đủ, hoạt động triển khai trôi chảy, bảng viết gọn gàng.
Vì sao cùng một bài dạy nhưng hiệu quả ở mỗi lớp lại khác nhau?
05/01/2026 08:17
Vì sao cùng một bài dạy nhưng hiệu quả ở mỗi lớp lại khác nhau? Có lớp học diễn ra rất nhẹ nhàng, học sinh tiếp thu nhanh, không khí sôi nổi. Nhưng ở lớp khác, tiết học trở nên nặng nề, học sinh phản ứng chậm, thậm chí mất tập trung.