Chương trình AI chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20-11
Ngày đăng: 18/11/2025 17:57
Ngày đăng: 18/11/2025 17:57
Mình vẫn nhớ rất rõ buổi chiều hôm đó, khi cả lớp đang tập văn nghệ cho chương trình 20/11 thì một bạn nhỏ bất ngờ bật khóc. Không phải vì quên lời, cũng không phải vì bị cô la, mà vì em thấy… áp lực. Em nói nhỏ: “Con sợ lên sân khấu làm sai, con không muốn cô buồn.” Câu nói ấy khiến mình khựng lại. Trong khoảnh khắc đó, mình chợt nhận ra rằng có điều gì đó đang lệch hướng.
Trước đó, mình đã rất hào hứng khi xây dựng kế hoạch cho chương trình chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Nào là văn nghệ, nào là thi viết cảm nghĩ, nào là trang trí lớp học. Mình nghĩ mình đang tạo điều kiện để học sinh thể hiện tình cảm với thầy cô. Nhưng đứng trước ánh mắt lo lắng của học trò, mình bắt đầu tự hỏi: liệu chương trình mình tổ chức có thật sự dành cho các em, hay vô tình biến thành một “nhiệm vụ” khiến các em căng thẳng?
Chính từ những trải nghiệm như vậy, mình muốn viết lại bài này – không phải để hướng dẫn, mà để chia sẻ những gì mình đã trải qua khi tổ chức chương trình chào mừng 20/11 ở bậc tiểu học.
Mình dạy lớp 4, chủ nhiệm một lớp có học sinh khá năng động nhưng cũng rất nhạy cảm. Ngoài giờ học chính khóa, mình thường phụ trách các hoạt động tập thể, trong đó có chương trình chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11.
Với mình, 20/11 không chỉ là ngày tri ân thầy cô, mà còn là dịp để học sinh học cách thể hiện tình cảm, biết nói lời cảm ơn và trân trọng những người dạy dỗ mình. Tuy nhiên, học sinh tiểu học không phải lúc nào cũng hiểu hết ý nghĩa đó. Các em dễ bị cuốn theo việc “phải biểu diễn”, “phải làm cho đẹp”, “phải được khen”.
Lý do mình chia sẻ là vì mình từng mắc không ít sai lầm khi tổ chức chương trình 20/11: từ việc đặt kỳ vọng quá cao, đến việc vô tình tạo áp lực cho học sinh. Và mình tin rằng, không chỉ riêng mình, nhiều thầy cô cũng từng trải qua cảm giác tương tự.
Những năm đầu làm chủ nhiệm, cứ đến gần 20/11 là mình lại tất bật. Mình lên kế hoạch rất chi tiết: lớp sẽ có một tiết mục văn nghệ thật hay, một góc trưng bày thật đẹp, một bài phát biểu đại diện thật trôi chảy. Mình nghĩ như vậy là thể hiện sự nghiêm túc và tôn trọng ngày lễ.
Nhưng rồi trong quá trình tập luyện, mình bắt đầu thấy những dấu hiệu không ổn. Một số em tỏ ra mệt mỏi, có em xin nghỉ tập vì “con sợ đứng trước đông người”. Mình lúc đó chưa hiểu hết, chỉ nghĩ rằng các em chưa quen, cần rèn thêm.
Chỉ đến khi một bạn bật khóc như mình kể ở đầu bài, mình mới thật sự chững lại. Hóa ra, điều mình cho là “cố gắng” lại trở thành áp lực với học sinh. Các em không sợ biểu diễn, mà sợ làm cô thất vọng.
Sau buổi hôm đó, mình dành thời gian ngồi lại với lớp, hỏi các em một câu rất đơn giản: “Các con thích làm gì nhất cho ngày 20/11?”. Câu trả lời khiến mình bất ngờ. Không em nào nhắc đến thi hay diễn, mà các em nói về việc viết thư cho cô, vẽ tranh, kể kỷ niệm vui trong lớp.
Từ đó, mình quyết định điều chỉnh lại chương trình chào mừng 20/11 của lớp. Mình giảm bớt thời lượng tập văn nghệ, không đặt nặng chuyện hay – đẹp – đều. Thay vào đó, mình để các em tự chọn hình thức thể hiện, miễn là các em thấy vui và thoải mái.
Phản ứng của học sinh thay đổi rõ rệt. Các em hào hứng hơn, chủ động hơn. Có em trước đây rất nhút nhát, giờ lại xin đọc một đoạn cảm nghĩ ngắn do chính mình viết. Có em không muốn lên sân khấu thì được tham gia trang trí, chuẩn bị không gian lớp học.
Có một năm, mình cho các em viết thư tay gửi cho thầy cô bộ môn. Mình không chấm điểm, không sửa lỗi chính tả quá kỹ, chỉ nhắc các em viết bằng cảm xúc thật. Khi đọc lại những lá thư đó, mình thấy có những câu rất ngây ngô, nhưng chân thành đến lạ.
Một em viết: “Con cảm ơn cô vì khi con buồn, cô không la mà hỏi con có mệt không.” Đọc xong, mình im lặng rất lâu. Mình nhận ra rằng, đôi khi những điều nhỏ bé mình làm hằng ngày lại là điều học sinh nhớ nhất, chứ không phải những tiết mục hoành tráng.
Dù đã điều chỉnh, nhưng thú thật, có lúc mình vẫn lo: chương trình như vậy có quá đơn giản không? Có bị đánh giá là thiếu đầu tư không? Nhất là khi nhìn sang các lớp khác có sân khấu rực rỡ, tiết mục dàn dựng công phu.
Sự lo lắng đó khiến mình suýt nữa lại quay về cách làm cũ. Nhưng rồi, nhìn thấy học sinh cười, nói, chia sẻ một cách tự nhiên, mình tự nhủ: chương trình này là dành cho các em, không phải để so sánh.
Qua mỗi lần tổ chức chương trình 20/11, mình dần học được cách chấp nhận rằng: không phải lúc nào mọi thứ cũng phải thật hoàn hảo. Có năm, tiết mục văn nghệ của lớp mình không đều, có em quên động tác. Nhưng các em không sợ hãi, vì biết rằng mình được tôn trọng và lắng nghe.
Mình cũng học cách lùi lại một bước, để học sinh được làm chủ hoạt động của mình. Vai trò của mình lúc đó không phải là người chỉ đạo, mà là người đồng hành.
Sau nhiều năm tổ chức chương trình chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, mình nhận ra một điều quan trọng: ý nghĩa của ngày này không nằm ở hình thức, mà nằm ở cảm xúc thật. Khi học sinh cảm thấy an toàn, được tôn trọng, các em sẽ tự nhiên thể hiện tình cảm của mình.
Mình thấy học sinh trưởng thành hơn trong cách giao tiếp, biết nói lời cảm ơn, biết lắng nghe và chia sẻ. Bản thân mình cũng nhẹ lòng hơn, không còn áp lực phải “làm cho thật hoành tráng”.
Tuy vậy, mình vẫn đang tiếp tục học cách cân bằng giữa hoạt động chung của trường và nhu cầu riêng của lớp. Mỗi năm là một trải nghiệm mới, không năm nào giống năm nào.
Nếu bạn lần đầu tổ chức chương trình 20/11 cho học sinh tiểu học, điều mình muốn nhắn nhủ là: hãy quan sát học sinh nhiều hơn kế hoạch. Đừng vội vàng đặt mục tiêu quá cao, cũng đừng ép các em phải giống lớp khác.
Một sai lầm dễ gặp là biến hoạt động tri ân thành áp lực biểu diễn. Hãy linh hoạt điều chỉnh theo đặc điểm lớp học của mình. Có lớp rất sôi nổi, có lớp lại trầm lắng, và điều đó hoàn toàn bình thường.
Với mình, mỗi chương trình chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 là một dịp để nhìn lại cách mình đang đồng hành cùng học sinh. Có những năm mình làm chưa tốt, có những năm mình phải điều chỉnh liên tục. Nhưng chính những trải nghiệm đó giúp mình hiểu học sinh hơn và hiểu chính mình hơn.
Mình tin rằng, nếu chúng ta đặt cảm xúc và sự thoải mái của học sinh lên trước, thì dù chương trình có đơn giản đến đâu, nó vẫn sẽ là một kỷ niệm đẹp. Và đôi khi, điều khiến thầy cô hạnh phúc nhất trong ngày 20/11 không phải là những bó hoa hay lời chúc hoa mỹ, mà là ánh mắt tự tin và nụ cười thoải mái của học trò.
Xem thêm: Tôi đã kỳ vọng quá nhiều vào AI khi mới áp dụng vào lớp học
Dạy bài “Thư của bố” trong lớp học có công nghệ AI
21/01/2026 21:01
Dạy bài “Thư của bố” trong lớp học có công nghệ AI : khi cảm xúc và công nghệ không đứng đối lập
Phân Biệt AI Và "Rác AI" trong dạy học
11/01/2026 07:30
Phân Biệt AI Và "Rác AI" trong dạy học: Đừng để công nghệ làm nghèo nàn tiết học. Việc giáo viên sa đà vào "Rác AI" không chỉ lãng phí thời gian mà còn làm hỏng gu thẩm mỹ và khả năng tập trung của trẻ.
Tôi đã kỳ vọng quá nhiều vào AI khi mới áp dụng vào lớp học
10/01/2026 18:27
Tôi đã kỳ vọng quá nhiều vào AI khi mới áp dụng vào lớp học. AI giúp giáo viên tiết kiệm thời gian nhưng không phải lúc nào cũng hiệu quả trong dạy học.
AI giúp giáo viên tiết kiệm thời gian, nhưng không phải lúc nào cũng vậy
10/01/2026 18:31
AI giúp giáo viên tiết kiệm thời gian nhưng không phải lúc nào cũng hiệu quả trong dạy học.
Khi công nghệ khiến tiết học kém hiệu quả hơn
10/01/2026 18:34
Khi công nghệ khiến tiết học kém hiệu quả hơn. Bởi giáo viên chưa hiểu hết vai trò của công nghệ đối với tiết dạy mà chỉ áp dugj mang tính chạy đua.
Những hiểu lầm phổ biến của giáo viên khi dùng AI trong dạy học
10/01/2026 21:03
AI xuất hiện trong giáo dục với rất nhiều hứa hẹn: hỗ trợ soạn bài, tạo nội dung nhanh, giúp giờ học sinh động hơn dẫn đến xảy ra những hiểu lầm phổ biến của giáo viên khi dùng AI trong dạy học.
AI nên đứng ở đâu trong một tiết học tiểu học?
10/01/2026 21:07
AI nên đứng ở đâu trong một tiết học tiểu học? Nếu đặt sai vị trí, AI có thể gây phân tán, tạo áp lực và làm lệch mục tiêu dạy học.
Cách mình dạy bài giảng AI “Hang Sơn Đoòng” lớp 5
07/10/2025 14:59
Hướng dẫn cách dạy bài giảng AI “Hang Sơn Đoòng” lớp 5 – Khám phá kỳ quan thế giới bằng sức mạnh của AI